LocDV Blog

Chia sẻ là hạnh phúc
Kể chuyện nước Nhật

Kể chuyện nước Nhật

1.Câu chuyện thứ nhất:

Buổi sáng 7h30 mình ra khỏi nhà, tới ga tầm 7h42 để kịp tàu 7h45
Hầu như sáng nào cũng thấy một người đàn ông tóc bạc bạc, 2 tay bám vào hàng rào ngoài ga
Ban đầu nghĩ là chắc đợi cháu, hay con, do vội nên không để ý lắm, bởi vì cũng đông người .
Bữa nay thong thả mới để ý là nhìn qua phía ga thì thấy ổng đi tiễn vợ,tay vẫy vẫy, khi nào vợ lên tàu rồi mới đi về
Chắc do vợ vẫn còn đi làm, buổi sáng 2 vợ chồng dậy ăn sáng cùng nhau rồi đi bộ ra ga, có khi cũng canh giờ vợ về rồi ra đón
Nghĩ lại sao giống mình ghê, ngày nào vợ đi làm cũng đạp xe chở ra ga, rồi đứng đợi cho vợ lên tàu rồi mới đi về
Tối tối lại đạp xe ra ga đón vợ về, trời nắng cũng như trời mưa, có khi qua tới chỗ làm đón luôn.Cuộc sống đơn giản lắm, chỉ cần quan tâm nhau chút là cuộc sống ý nghĩa rồi. Mà nhìn ổng chắc cũng bị bệnh giống mình.BỆNH “NGHIỆN VỢ”.

2.Câu chuyện thứ 2:

Ông bà hình như già lắm rồi, chắhơn 80 tuổi rồi, sống ở nhà chính phủ hỗ trợ cho người thu nhập thấp. Trời nắng hay mưa, đều thấy 2 người đi với nhau,không thể lẫn vào đâu được. Ông thì vịn xe đẩy, phía trước xe có cái giỏ đi chợ,bà thì bị còng lưng, toàn thấy nhìn dưới đất.

Ông đi trước , bà thì lả lướt theo sau . Cố hôm gặp 2 người qua ngã 4, đèn thì đỏ rồi mà bà vẫn tích tắc bước đi,ông thì đứng bên kia đường đang chờ. Mà ông bà chịu chơi lắm, có bữa mình OT về 11h mới tới ga, lại gặp ông bà. Nể ông bà, trời mưa năng, hay tuyết cũng thấy ông bà đi với nhau, còn trong khi tụi trẻ thấy mưa, tuyết xí là ở nhà, ko dám ra ngoài đường.

Lâu lâu nhìn thấy ông bà đi ngang trước nhà gọi vợ ra nhìn xem. Ở trên đời vẫn có những tình yêu dễ thương như vậy. Chỉ mong ước sau này khi già 2 vợ chồng vẫn còn sức khoẻ, và vẫn dẫn nhau đi suốt này như vậy

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời……..

3.Câu chuyện số 3:

Sáng ni ngày lễ của Nhật nhưng vẫn phải đi làm.
Trời mưa to, đường vắng hoe
8h30 ra khỏi nhà, đi được nửa đường thì thấy bà già tầm 70 tuổi bị té, chân đi không vững
Thấy tội quá nên dìu bà đi, bà bị đau chân,trời mưa nên đi khá vất vả.
Vừa mang đồ giúp, vừa cầm dù, vừa đi đoạn thì nghĩ 1 đoạn phải 20 phút thì 2 bà cháu mới tới được ga Kitaurawa.
Mình nói bà nên đi bệnh viện cho khoẻ, kiếm chỗ cho bà ngồi lại, rồi
đi gọi cảnh sát cho chắc ăn. Gọi được anh cảnh sát cao to đẹp trai ra thì dìu bà
đi tới chỗ taxi. Bà mở ví đưa 5 sen(1 triệu VND) cho mình, nhưng mình ko nhận
Đúng là xã hội kim tiền, cái gì cũng có thể thanh toán bằng tiền được hết…kể cả lòng tốt.Chạy vội lên tàu đi làm , mà suy nghĩ lung tung.
Giật mình nhìn lại calendar thì hôm nay là ngày Kính Lão của Nhật (敬老の日)
Thôi dù sao cũng đã làm được 1 việc tốt (2019/09/16)

(Visited 38 times, 1 visits today)

Leave comment

Your email address will not be published. Required fields are marked with *.